Chia sẻ sách Đọc sách Rèn luyện Thái độ

QUẢ TÁO THẦN KỲ CỦA KIMURA

Một cuốn sách rất hay và đáng suy ngẫm của Takuji Ishikawa. Cuốn sách viết về người đàn ông mang tên Kimura với mong ước có thể tạo ra những trái táo mà không dùng tới bất cứ loại thuốc bảo vệ thực vật nào.  Đọc sách khiến mình suy ngẫm rất nhiều tới hệ sinh thái của nước nhà, nó dường như đang bị phá huỷ với tốc độ khủng khiếp mà ít ai nghĩ tới. Những người nông dân đã quen với việc phun các loại thuốc bảo vệ khác nhau để bảo vệ mùa màng mà quên mất hệ sinh thái dưới lòng đất đang ngày càng bị phá huỷ.

Kimura ban đầu cũng chưa nghĩ tới việc trồng táo mà không cần dùng tới thuốc bảo vệ thực vật đâu nhưng do vợ ông bị dị ứng nặng với các loại thuốc bảo vệ thực vật. Bà cứ phun cho cây táo là về ốm mãi mới khỏi. Đó cũng chính là lý do thôi thúc ông trồng táo mà không dùng tới bất cứ loại thuốc nào. Dĩ nhiên con đường này đầy chông gai vì ông làm khác người, trong khi người người nhà nhà làm theo phương cách kia đạt hiệu suất tối đa thì ông lại muốn đi ngược lại nó. Phải nói ông rất gan dạ, dũng cảm và nghị lực.

Ông không vội bắt tay vào làm luôn mà ngay lập tức đi vào thư viện thị trấn để xem xét, nghiên cứu, đọc và ghi chép tất cả các loại sách liên quan tới việc trồng táo và trồng trọt hữu cơ. Nhờ vậy ông đã bắt đầu hiểu được nguyên lý phát triển của hệ sinh thái tự nhiên. Vậy là ông mang nó vào áp dụng ngay trong thực tiễn với những vườn táo của gia đình. May mắn nhất của ông chính là có sự đồng hành tuyệt vời từ người vợ tào khang và bố mẹ của hai bên gia đình, đặc biệt là bố mẹ vợ của ông. Dù việc thực nghiệm của con rể đã khiến cả gia đình rơi vào cảnh lao đao, túng quẫn nhưng ông bà chưa từng trách Kimura một lời. Ông cần gì là ông bà đều ra giúp tới nơi tới chốn. Trái ngược với bố mẹ vợ thì bố mẹ ông giận quá khi thấy con mình làm khác người, làm ảnh hưởng tới cả gia đình nhà vợ, ông bà đã từ mặt con. Thế nhưng sau lưng vẫn âm thầm mang cơm cho ông khi ông chật vật đi làm thêm kiếm sống nuôi gia đình.

Đọc sách mình đã có khá nhiều lần rưng rưng nước mắt vì xúc động. Đặc biệt là giai đoạn ông Kimura định quyên sinh. Mình thương ông vô cùng, sự nỗ lực, cố gắng của ông đã không được như kỳ vọng ở những chặng đường đầu tiên. Nếu như nó chỉ ảnh hưởng tới ông thôi thì ông sẽ không suy sụp đến vậy, đằng này nó ảnh hưởng tới biết bao người. Nhất là bố mẹ vợ, và vợ con ông. Ông đã cầm dây thừng, leo lên núi để buông xuôi mọi chuyện. Nhưng rồi cũng chính khoảnh khắc ấy đã giúp ông nhận ra một bài học giá trị về hệ sinh thái. Ông tự hỏi, tại sao các cây ở trên núi lại có thể khoẻ mạnh, tươi tốt thế này mà không cần bàn tay chăm sóc của con người? Cũng chẳng có bất cứ thuốc bảo vệ thực vật nào được phun ở đây cả. Nghĩ rồi ông ném luôn cuộn dây kết liễu đời mình lại, chạy ra cào đất lên để xem xét, thậm chí không kiềm chế được, ông còn cho cả đất vào miệng để nếm. Phải, đất tươi xốp thế này cơ mà? Tại sao đất ở đây lại có thể? Rồi ông tiếp tục đào để quan sát bộ rễ của các cây trong rừng. Nó to khoẻ, dài ngoằng. Hoá ra là vậy….

Bao lâu nay ông chỉ chú ý tới bề mặt của đất mà không chú tới hệ sinh thái sâu trong lòng đất. Không chú ý tới bộ rễ của cây. Ông cũng quên mất rằng tự nhiên vốn sinh ra đã hoàn chỉnh, chính con người khiến nó mất đi sự cân bằng vốn có. Cây cỏ héo úa rồi chết đi sẽ mang tới nguồn dưỡng chất tuyệt vời cho đất. Chẳng có gì là thừa thãi trong tự nhiên cả. Tất cả là một hệ sinh thái hoàn chỉnh. Hiểu được bài học ấy, ông đã để cỏ dại được mọc thoải mái trong vườn của ông. Ong bướm, sâu bọ cũng cứ thế mà kéo tới. Cây táo sau một khoảng thời gian nỗ lực, đã tự sống sót bằng sức mạnh nội tại. Những lá cây mới bắt đầu xuất hiện, ban đầu chỉ một vài lá nhưng dần dần nó đã bắt đầu trở nên xanh tốt. Hoa táo cũng bắt đầu xuất hiện, rồi dần dần những trái táo tái sinh đầu tiên ló rạng. Ông hạnh phúc vô bờ bến. Dù quả táo quá bé so với các nhà trồng táo khác có dùng thuốc bảo vệ thực vật nhưng quả táo của ông lại tươi ngon, thơm giòn đến bất ngờ. Đó là quả táo của sự nỗ lực, sự cố gắng và sự hồi sinh. Đó mới thực sự là quả táo thật sự mà tự nhiên dành tặng cho con người chúng ta.

Khó khăn mà Kimura gặp phải rất nhiều, không chỉ trên hành trình trồng táo mà ngay cả việc phân phối táo ban đầu cũng gặp vô số khó khăn. Ít ai quan tâm tới việc táo không sử dụng thuốc bảo vệ thực vật mà chỉ quan tâm tới màu sắc và hình dáng của nó. Cả hai phần này táo của ông Kimuara đều không có. Tuy nhiên chỉ một thời gian sau, những người đã từng thưởng thức táo của ông đã không thể cưỡng lại được vị ngon khó tả mà nó mang lại. Đơn đặt hàng tới dồn dập, ông được bao nhiêu người yêu mến, trân trọng. Truyền hình Nhật Bản cũng về vườn táo của ông để đưa tin. Câu chuyện của ông đã tác động sâu sắc tới nền nông nghiệp của Nhật Bản. Hiện tại ông dành thời gian để chia sẻ với mọi người về phương pháp nuôi trồng không sử dụng tới thuốc bảo vệ thực vật. Cách này chẳng những mang lại những sản phẩm nông nghiệp chất lượng mà còn góp phần bảo vệ hệ sinh thái tuyệt vời của tự nhiên. Đó là điều mà bất cứ đất nước nào cũng nên hướng tới.

Không hiểu sao khi đọc cuốn sách cũng làm mình nhớ tới bản thân chúng ta. Nhiều người chỉ cần ốm một chút đã ngay lập tức dùng thuốc để dập tắt triệu chứng. Chính điều đó đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức đề kháng của cơ thể và tổn hại tới nhiều bộ phận khác. Cơ thể chúng ta cũng chính là một hệ sinh thái tuyệt vời, ta cũng là sản phẩm của tạo hoá. Vậy nên nếu liên tục sử dụng thuốc, ta sẽ tự đầu độc chính mình và gây ra những hậu quả nghiêm trọng sau này. Phần này là suy ngẫm cá nhân của mình thôi. Cuốn sách làm mình nghĩ tới rất nhiều điều cả vĩ mô lẫn vi mô.

Nền nông nghiệp của chúng ta đang đi sai hướng khi kinh tế thị trường lên ngôi. Ta thường vì cái lợi trước mắt mà đánh mất đi cái lợi lâu dài. Dẫn tới rau thì ngập mùi thuốc, lợn, gà, cá thì toàn tăng trọng…bệnh tật cũng từ đó mà ra. Mình mong thật nhiều người có thể đọc được cuốn sách này để có thêm góc nhìn và sự suy ngẫm sâu sắc về hệ sinh thái của nước nhà.

Lê Nghĩa

Chào các bạn! Mình là Lê Nghĩa - mình tin rằng bất cứ ai cũng đều có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, chỉ cần họ không ngừng học hỏi, nâng cao kiến thức và kĩ năng thì không gì là không thể. Điều duy nhất bạn cần làm đó là tin vào chính mình, chiến thắng sự lười biếng bên trong để tốt hơn chính mình của ngày hôm qua. Mình chắc chắn bạn sẽ đạt được những kết quả tuyệt vời trong tương lai không xa!

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *