Kết quả là sau này khi nhìn lại ta chỉ biết thốt lên hai từ giá như.
Một chàng trai được bố mẹ tạo điều kiện cho đi học năm 18 tuổi nhưng vì ham chơi, lười biếng và ỷ lại. Anh ta đã bỏ học, lao ra ngoài kiếm tiền. Thời gian đầu công việc khá tốt, mức lương cũng đủ sống. Nhưng sau một thời gian, anh ta bắt đầu chông chênh. Anh ta nhận ra, bản thân đã bỏ lỡ rất nhiều thứ. Không học thức, không ý chí, quyết tâm, đời anh ta như một khoảng không vô định. Để trốn tránh cho sự ấu trĩ của mình anh ta quay sang trách móc bố mẹ. Anh ta nói vì gia đình quá nghèo nên anh ta buộc phải làm thế.
Nhưng anh ta đâu biết rằng ngoài kia vẫn có người vừa đi phụ hồ, vừa đi xe ôm để lấy tiền ăn học. Họ không đổ lỗi, không tư duy nạn nhân. Họ biết rằng để bản thân có ngày hôm nay, cha mẹ đã phải đánh đổi cả thanh xuân, cả những ước mơ, khát khao thầm kín của bản thân để mang tới cho họ những điều tốt nhất. Thế nên thay vì oán trách, họ quay sang động viên chính mình và cổ vũ cha mẹ. Lời hứa lúc họ bước đi học “tốc độ thành công của bản thân phải nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ” vẫn luôn được họ cất giữ trong trái tim. Đó là lý do họ có rất nhiều năng lượng để học, để làm, để kiến tạo tương lai.
Trên đây là hai trong số vô vàn những tình huống, những phiên bản thực tế trong cuộc sống. Bạn thấy đấy, cùng một hoàn cảnh, cùng một vấn đề nhưng tư duy và tầm nhìn khác nhau thì con đường và đích đến sẽ khác nhau. Một người đi theo lợi ích trước mắt nhưng một người lại đi theo lợi ích lâu dài. Một người chỉ chăm chăm cho hiện tại nhưng một người luôn nhìn về tương lai. Bản thân chúng ta cũng thế, ta cũng sẽ có những thời điểm đã vội vã đánh rơi mất cơ hội để làm những điều đúng đắn. Có người chỉ thực sự thức tỉnh, làm trọn vẹn các nhiệm vụ, yêu cầu được giao khi khoá học kết thúc. Có người phải một vài năm sau mới hiểu hết được ý nghĩa của khoá học mà bản thân đã bỏ lỡ năm nào. Lúc này chẳng hẳn là muộn nhưng chi phí cơ hội và cái giá ta phải trả sẽ là rất lớn so với thời điểm vàng mà đáng ra ta cần tập trung vào. Nó giống như sinh viên nếu chăm học, chăm rèn luyện, mài giũa thì sẽ tạo nên một phiên bản xuất sắc ngay khi ra trường. Nhưng nếu bỏ lỡ thì cứ mài ì ạch, quặt quẹo cho đến tận nhiều năm sau.
Đó là lý do vì sao có những người chỉ vài năm đã thấy rất khác nhưng có những người sau mười năm chỉ thấy già hơn chứ chẳng lớn lên chút nào. Thậm chí có người còn tụt dốc không phanh. Bụng mỡ, dáng người xồ xề, thô kệch. Quần áo ăn vận không khác những bác trung niên là mấy. Mặt mũi lúc nào cũng lo âu, đầy rẫy những bất mãn, uất hận. Nói tới đâu là sỗ sàng, tiêu cực tới đó. Phiên bản ấy liệu ta có muốn nhìn thấy hay không?| Nếu không. Hãy thực sự tỉnh táo. Lựa chọn cho bản thân một TẦM NHÌN RÕ RÀNG trong 3 đến 5 năm nữa. Không có tầm nhìn sẽ không có hướng đi và đích đến. Không có hai thứ này thì đi đâu cũng trở nên mông lung, vô giá trị.
Thứ hai so sánh phiên bản tương lai với phiên bản hiện tại, xem bản thân cần phải nỗ lực, cải thiện những gì để LẤP KHUYẾT ĐIỂM. Đây chính là đoạn đường mà ta cần chinh phục.
Cuối cùng là LÊN DANH SÁCH NHỮNG VIỆC CẦN LÀM theo thứ tự ƯU TIÊN. Có những thứ ta cần tập trung vào trước. Bởi chúng chính là hành trình xây nền. Nền không có, hoặc không vững sẽ rất vất vả, gian truân. Sau đó bắt tay vào hành động, hành động cho đến khi tạo ra thành quả mới thôi. Quay lại với anh chàng phía trên. Thực ra anh ta luôn có thể thay đổi cuộc sống của bản thân tại bất cứ thời điểm nào nếu anh ta muốn. Tuy nhiên trước đó anh ta cần nhận diện về những sai lầm của bản thân để rút ra những bài học kinh nghiệm sâu sắc. Sau đó rèn giũa, thay đổi tư duy của bản thân. Bỏ hẳn tư duy nạn nhân, tập trung vào tư duy phát triển, tư duy kiến tạo và tư duy hệ thống. Nếu không có tư duy đúng đắn dẫn đường thì anh ta học gì, làm gì, quyết định hay lựa chọn gì cũng sẽ luôn rối rắm. Bởi cái gốc đã rối từ trong trứng nước thì làm sao có thể đưa ra những hướng đi đúng đắn. Thế giới bên trong quyết định thế giới bên ngoài là vì lẽ đó.
