Chia sẻ sách Đọc sách

TRO TÀN CỦA ANGELA – FRANK MCCOURT

Là cuốn hồi kí vô cùng xúc động và chân thực của Frank McCourt. Mình đã đọc cuốn này bị ngắt quãng hai lần, nhưng lần này mình quyết định đọc một mạch vì không kìm lại được sự tò mò và diễn biến của câu chuyện sau đó. Cuốn sách khá dày, 522 trang, nhưng bạn sẽ ít gặp khó khăn khi đọc vì càng về sau mạch truyện càng hay. Đây quả thực là một cuốn hồi ký kinh điển, và không ngoa khi nói rằng chính nó đã giúp tên tuổi của tác giả vang danh khắp địa cầu.

Mình học được rất nhiều bài học ý nghĩa từ cuốn sách này. Dù sống trong hoàn cảnh cùng cực, bị bọ chét hút máu suốt đêm, ruồi muỗi bâu đầy người, thiếu thốn, bệnh tật liên miên nhưng ông không hề kêu ca, oán trách số phận mà vẫn liên tục nỗ lực, cố gắng để vươn lên. Chàng trai ấy sau này đã trở thành một người cực kì thành công, ông chẳng những thay đổi cuộc đời mình mà còn giúp cho cả gia đình bước qua “đống tro tàn” năm nào và để lại những di sản tuyệt vời cho nhân loại. Chia sẻ đến bạn những điều mình tâm đắc nhất trong tác phẩm này.|

I. TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA CHA MẸ

Gia đình tác giả rất rất nghèo, thú thật mình từng nghĩ hoàn cảnh của bố mình đã bi thảm và khốc liệt lắm rồi nhưng khi đọc cuốn hồi kí này của tác giả thì mình mới hiểu tận cùng của cùng cực là như thế nào. Bố mẹ của Frank sinh được rất nhiều con, nhưng sự thiếu thốn, ốm đau, bệnh tật đã lần lượt mang các em của ông ra đi. Quần áo rách rưới, bẩn thỉu, không có giày đi, sống chung với chuột, gián và bọ chét. Có những đêm bọ chét chích làm cả gia đình gãi bung cả máu. Sáng mai thức dậy thì người chằng chịt những vết lở loét mà bọ chét để lại.

Khốn khó là thế nhưng cha mẹ vẫn luôn dành cho Frank cùng các em tình yêu thương vô bờ bến. Người cha tuy nát, thường chôn vùi tất cả số tiền kiếm được vào bia rượu nhưng bản thân ông lại là người vô cùng yêu quê hương, đất nước và ham đọc sách. Ông chính là người góp phần kiến tạo nên nhân cách cho các con của mình, đặc biệt là Frank. Frank mặc dù rất tức giận với người cha khi đã đẩy cả gia đình vào tình cảnh khốn cùng nhưng ông không thể quay lưng với cha được vì ông yêu những tờ báo mà cha đọc mỗi ngày, yêu những câu chuyện mà cha kể cho ông nghe mỗi tối. Trừ những lúc say xỉn ra khi cha của ông lúc nào cũng tuyệt vời.

Vậy nên chính những câu chuyện mà ta chia sẻ, trò chuyện với con mỗi ngày sẽ tác động rất lớn tới nhân cách và tâm hồn con trẻ. Những câu chuyện thú vị về lịch sử, văn hoá, con người, về lý tưởng sống sẽ rất khác với những câu chuyện tủn mủn, hẹp hòi, bàn luận về người này người kia. Mình nhớ khi đọc tự truyện của Benjamin Franklin cũng thế, cha ông mời những người bạn xuất sắc về nhà để trao đổi, bàn luận về những điều to lớn, vĩ đại chứ ít khi cập nhật tới cơm, áo, gạo tiền. Điều đó đã ảnh hưởng rất lớn tới Benjamin sau này. Trong khi bạn của ông chỉ tập trung vào đồ ăn, thức uống và sự khó chịu liên quan tới những điều nhỏ nhoi ấy thì Benjamin luôn chú ý tới phong cảnh, địa hình và những điều thú vị mà ông quan sát được trong chuyến đi của mình. Nhờ điều đó mà ông rất ít để những điều nhỏ nhặt, tủn mủn ảnh hướng tới suy nghĩ và cảm nhận của bản thân.

Việt Nam ta khi gặp nhau rất ít khi nói về những điều ta ấp ủ, cách thức để hiện thực hoá nó, bài học mà ta học được trong thời gian qua mà chủ yếu sẽ để những ích kỉ, hẹp hòi nhấn chìm mình. Đây là một hệ quả rất xấu, nếu không thay đổi và cải thiện thì chúng ta rất khó để đi xa và thay đổi chất lượng cuộc sống. Bởi gần như 100% năng lượng toàn tập trung vào những điều vô bổ không đâu.

II. SỰ ẢNH HƯỞNG CỦA NGƯỜI THẦY

Bố mẹ Frank cũng luôn động viên các con của mình tới trường, mẹ của ông – bà ANGELA dù có phải xếp hàng chầu chực xin cứu tế cũng sẵn lòng để các con của mình được tới trường. Tuy nhiên Frank không thích tới trường cho lắm, không phải là do ông không ham học mà vì ông khao khát được đi làm để giúp đỡ gia đình. Ông đau lòng khi nhìn thấy sự đắng cay, tủi nhục của mẹ và sự đói đến vật vờ của các em. Mỗi lần tuyệt vọng mẹ ông thường nhìn vào đống tro tàn, đó có lẽ là lý do ông chọn “tro tàn của ANGELA” làm tên của cuốn hồi ký này.

Lý do tiếp theo, có lẽ đến từ những người thầy, phần lớn những người thầy mà Frank theo học đều thích sử dụng bạo lực để xử lý và ép buộc học sinh. Cứ ai hỏi hoặc không làm đúng yêu cầu của thầy là ngay lập tức ăn đòn. Tuy nhiên cũng có một người thầy rất đặc biệt và thú vị làm mình nhớ mãi, đó là thầy Hoppy. Thầy không bao giờ gọi học sinh là lũ đần độn và cũng luôn ôn tồn giải thích những câu hỏi của các em. Mình ấn tượng với người thầy này không chỉ vì nhân cách, con người của thầy mà còn cả những bài học ý nghĩa mà thầy trao tặng cho các em học sinh.

Đây là phần mà mình tâm đắc nhất “Các em phải học tập và nghiên cứu để nhìn nhận lịch sử và mọi thứ khác bằng cái đầu của chính mình nhưng các em không thể làm việc đó với một cái đầu trống rỗng. Hãy bồi đắp cho cái đầu của các em, hãy bồi đắp. Đó là kho báu mà không ai trên thế giới có thể xâm phạm. Nếu các em thắng giải rút thăm trúng thưởng lớn nhất Ireland và mua một ngôi nhà cần đồ đạc bày bên trong thì liệu các em có chất đầy rác rưởi vào trong đó hay không? Cái đầu của các em là ngôi nhà của các em và nếu các em tống đầy những thứ rác rưởi từ rạp chiếu bóng vào đó thì những rác rưởi ấy sẽ làm ung thối đầu óc các em. Các em có thể nghèo, giày của các em có thể rách, nhưng đồ của các em phải là một cung điện”. Những điều quý giá ấy có lẽ đã tác động rất lớn đến Frank, vậy nên khi viết lại cuốn hồi ký này ông đã thuật lại rất đầy đủ những điều mà thầy răn dạy hôm nào. Frank không chỉ học ở trường lớp mà cậu bé còn học từ người bạn của mình, một cậu bé mắt lé nhưng đọc cực kì nhiều sách và rất thông minh. Cậu bé ấy cũng đã tác động rất lớn đến tinh thần ham học của anh em nhà Frank. Họ đã có rất nhiều kỉ niệm cùng nhau ngồi đọc sách dưới ngọn đèn đường.

Một người nữa mà mình cũng rất ấn tượng đó chính là ông bác mà Frank cùng đi giao than. Dù ông bị đau chân nhưng rất chăm chỉ, luôn nỗ lực để vươn lên trong cuộc sống, quan trọng là ông có một tâm hồn cao thượng. Ông cư xử nhã nhặn, ăn nói lịch thiệp, và rất quan tâm đến Frank. Ông luôn nói với Frank rằng phải học tập, phải đọc sách, đọc thật nhiều sách, bởi đó là cánh cửa tốt nhất để cậu thay đổi cuộc sống. Thế nên ngay cả khi đôi chân sắp hoại tử, phải nằm trong viện, ông vẫn thư thả đọc sách và tạp chí. Đó có lẽ là món ăn tinh thần không thể thiếu mỗi ngày của ông.

III. SÁCH VÀ NHÂN CÁCH

Frank có thể đói ăn nhưng cậu không bao giờ đói văn hoá: cậu luôn cùng người bạn của mình và các em đọc sách dưới chân cột đèn, cậu yêu văn hào Shakespeare và các tác phẩm của ông. Yêu tới mức cậu đã ngồi ngoài cửa sổ phòng của người hàng xóm chỉ để được nghe kịch trên đài. Cậu cũng tranh thủ đọc bất cứ thứ gì mà cậu có và trong bất cứ hoàn cảnh nào. Thời điểm nằm viện, đối diện với cái chết cận kề, cậu vẫn dành thời gian để đọc sách. Sau này trong hoàn cảnh bần cùng đắng cay nhất khi sống với Laman – người cậu căm hận vô cùng. Cậu vẫn sẵn sàng đi đổ bô cho hắn, chỉ để được hắn cho mượn xe đạp và được tới thư viện mượn sách về đọc.

Tuy nhiên sau này khi cậu khám phá ra mẹ cậu đã trao thân của gã kia thì cậu đã bỏ đi, cậu tới ở trong căn nhà của bà ngoại, dù bà đã mất trước đó. Hành trình nuôi dưỡng mơ ước đi Mỹ của cậu cũng bắt đầu từ đây. Cậu bắt đầu đi làm như một người đàn ông trưởng thành với hai công việc là viết thư đòi nợ và đi giao báo. Nhờ quá trình đọc sách liên tục, cậu đã viết rất tốt, chữ viết lại rất đẹp nữa nên cậu đã hoàn thành các công việc của mình một cách xuất sắc. Hành trình này dù cơ cực, vất vả nhưng cũng giúp Frank trưởng thành lên rất nhiều.

Frank đã yêu người con gái đầu đời chặng đường này, dù sự ra đi của cô gái đã làm cậu đau đáu và tự trách bản thân rất nhiều. Không phải vì cậu gây ra sự mất mát ấy mà vì cậu đã cùng cô ấy gần gũi với nhau trong những năm tháng cuối đời của cô. Cậu lo lắng vì điều đó mà cô có thể phải xuống địa ngục khi xa rời thế giới bởi vấp phải những điều răn của Chúa. Đây cũng là hành trình mà Frank khám phá bản thân mình theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng và dần xây dựng nên đức tin bên trong cậu.

Mình đang chờ cuốn thứ hai của ông mang tên “Người Thầy”, cuốn sách kể về hành trình tiếp theo của Frank khi đã đặt chân được lên đất Mỹ. Mình được chị Nguyễn Bích Lan dịch giả của cuốn sách chia sẻ rằng, sau khi sang Mỹ để lao động và kiếm sống, ông không những tự lo cho bản thân mà còn đón được gia đình ông sang sinh sống, khép lại chặng đường bần cùng, cay đắng thuở nào. Một điều đặc biệt nữa đó là ông đã được nhận vào Đại học New York vì “đọc nhiều hiểu rộng” và rồi trở thành thầy giáo, nhà văn nổi tiếng thế giới với cuốn tự truyện _Tro tàn của Angela_” mà mình mới chia sẻ đến bạn đây.

Mình tin sau khi đọc xong cuốn sách này, ta sẽ thấy những khó khăn, thử thách mà ta đang gặp phải chỉ là con muỗi so với cậu bé Frank ngày nào. Chính điều đó sẽ giúp ta vượt lười để sống hết mình với lý tưởng và cuộc đời mà ta khao khát. Một cuốn sách rất rất hay, nếu muốn sở hữu nó bạn hãy liên hệ dịch giả Nguyễn Bích Lan nhé – một người chị mà mình vô cùng yêu mến và cảm phục. Cuốn sách này được chị cùng em họ của mình là bạn Hoàng Nguyên dịch, một bản dịch xuất sắc không có nhưng.

Lê Nghĩa

Chào các bạn! Mình là Lê Nghĩa - mình tin rằng bất cứ ai cũng đều có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, chỉ cần họ không ngừng học hỏi, nâng cao kiến thức và kĩ năng thì không gì là không thể. Điều duy nhất bạn cần làm đó là tin vào chính mình, chiến thắng sự lười biếng bên trong để tốt hơn chính mình của ngày hôm qua. Mình chắc chắn bạn sẽ đạt được những kết quả tuyệt vời trong tương lai không xa!

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *